Danh sách dụng cụ cho một bàn ăn thì ngắn, nhưng thiếu cái nào cũng thấy ngay. Thiếu kẹp gắp thì cả bàn chờ nhau. Thiếu chén nước chấm thì mọi người chấm chung. Thiếu bát để vỏ thì rác nằm trên đĩa thức ăn. Bài này liệt kê đủ những gì cần trên một bàn lẩu hoặc bàn nướng, kèm số lượng theo số người và mấy thứ nên có dự phòng.
Bộ cá nhân
Mỗi người một bát ăn. Bát tô nhỏ cho lẩu.
Bát lẩu nên sâu hơn bát cơm. Chứa được nước.
Mỗi người một đĩa nhỏ. Cho đồ nướng và đồ khô.
Mỗi người một chén nước chấm. Không chấm chung.
Mỗi người một đôi đũa. Và một cái thìa.
Thìa cho nước lẩu. Nhiều người quên.
Gác đũa thì đẹp nhưng không bắt buộc. Tuỳ.
Đũa dài để gắp trong nồi thì khác đũa ăn. Nên có riêng.
Đũa ăn nhúng vào nồi chung thì không vệ sinh. Điểm đáng nói.
Chuẩn bị đũa gắp riêng cho mỗi nồi. Giải pháp.
Hoặc mỗi người hai đôi. Kiểu Nhật Hàn.
Khăn giấy cho mỗi người. Hoặc để nhiều chỗ.
Đũa gắp riêng cho nồi chung là chi tiết vệ sinh mà bàn lẩu Việt hay bỏ qua. Chỉ cần thêm một đôi đũa dài cạnh mỗi nồi là giải quyết.
Thìa là thứ hay bị quên nhất trong bộ cá nhân của bàn lẩu. Không có thìa thì không ai húp được nước lẩu, mà nước lẩu lại là phần ngon nhất.
Dụng cụ chung
Vợt lưới để vớt đồ trong nồi. Dụng cụ quan trọng nhất.
Ít nhất hai cái cho mỗi nồi. Không phải chờ nhau.
Vợt lưới nhỏ để vớt vụn. Giữ nước trong.
Muôi để múc nước lẩu. Cho vào bát.
Kẹp gắp cho bàn nướng. Ít nhất hai cái.
Kẹp dài để không phải với qua vỉ. An toàn.
Kéo bếp để cắt đồ nướng. Kiểu Hàn, rất tiện.
Đĩa lớn để thu đĩa rỗng. Hoặc khay.
Bát lớn để vỏ và que. Một hai cái.
Khăn lau bàn để sẵn. Không phải đi tìm.
Đế lót nồi và đế lót bếp. Bảo vệ mặt bàn.
Găng lót hoặc khăn khô. Khi cần nhấc nồi.
Thiếu vợt lưới là lý do phổ biến nhất làm bàn lẩu phải chờ nhau. Hai cái cho mỗi nồi là mức tối thiểu, và chúng rất rẻ.
Kéo bếp là dụng cụ ít gặp ở bàn Việt mà rất tiện cho bàn nướng. Cắt miếng ngay trên vỉ thì không phải bưng ra thớt.
Số lượng và dự phòng
Bát đĩa tính gấp rưỡi số người. Người ta đổi bát.
Chén nước chấm cũng gấp rưỡi. Đổ và bẩn.
Đũa tính gấp đôi. Rơi và cần đũa gắp.
Đũa là thứ rơi nhiều nhất. Chuẩn bị dư.
Thìa tính gấp rưỡi. Cũng rơi.
Khăn giấy thì chuẩn bị nhiều gấp đôi mức nghĩ. Luôn thiếu.
Ly tính gấp rưỡi. Người ta lấy ly mới.
Nếu không đủ thì mượn. Hỏi sớm.
Bát đĩa dùng một lần cho tiệc rất đông. Cân nhắc.
Nhưng nó nhiều rác và kém sang. Đánh đổi.
Rửa giữa bữa nếu thiếu. Giải pháp cuối.
Đếm và xếp sẵn từ hôm trước. Không đếm lúc khách tới.
Đũa và khăn giấy là hai thứ luôn thiếu ở mọi bàn đông người. Chuẩn bị gấp đôi mức bạn nghĩ là vừa.
Đếm và xếp sẵn bát đĩa từ hôm trước là việc mười phút mà nó tránh được cảnh đi tìm bát lúc khách đã ngồi xuống. Nó cũng cho bạn biết sớm là có phải mượn hay không.
Chọn loại cho phù hợp
Bát sứ giữ nhiệt tốt hơn bát nhựa. Cho món nóng.
Bát nhựa nhẹ và không vỡ. Cho bàn có trẻ con.
Bát sâu cho lẩu, bát nông cho cơm. Đúng vai trò.
Đĩa nông cho đồ nướng. Dễ gắp.
Chén nước chấm nhỏ thôi. Không cần to.
Đũa gỗ hoặc tre thì dễ gắp hơn đũa inox. Không trơn.
Đũa inox thì bền và dễ rửa. Nhưng trơn.
Với đồ nhúng trơn như nấm thì đũa tre tốt hơn. Chi tiết thật.
Ly thuỷ tinh cho đồ uống lạnh. Cốc sứ cho trà nóng.
Bộ đồ cùng màu thì bàn trông gọn. Không cần đắt.
Bát đĩa lẻ nhiều kiểu thì trông lộn xộn. Dù mỗi cái đều đẹp.
Khăn trải bàn màu trơn làm nền tốt. Món nổi lên.
Đũa tre gắp đồ nhúng trơn dễ hơn đũa inox rất nhiều. Với bàn lẩu nấm thì đây là khác biệt mà ai cũng cảm nhận được.
Bộ đồ cùng màu quan trọng hơn bộ đồ đẹp. Bàn đồng bộ trông gọn ngay cả khi bát đĩa rất bình thường.
Chuẩn bị và cất
Rửa và lau khô bát đĩa từ hôm trước. Nhất là đồ ít dùng.
Đồ để lâu trong tủ thì có bụi. Tráng lại.
Xếp thành bộ theo chỗ ngồi. Bày nhanh.
Để đũa thìa vào ống chung. Hoặc xếp từng bộ.
Chuẩn bị khay để bưng ra. Một lần nhiều thứ.
Bày bàn trước khi khách tới. Không bày lúc họ đã ngồi.
Phủ khăn lên bàn đã bày nếu bày sớm. Chống bụi.
Sau bữa thì phân loại trước khi rửa. Nhanh hơn.
Đồ mượn thì để riêng. Trả đúng.
Lau khô trước khi cất. Chống mốc và ố.
Ghi lại số lượng đã dùng. Lần sau chuẩn bị đúng.
Cất bộ đồ tiệc riêng một chỗ. Dễ tìm lần sau.
Bày bàn trước khi khách tới là chi tiết làm bữa bắt đầu tự nhiên. Khách ngồi xuống là ăn được ngay thay vì ngồi nhìn chủ nhà chạy đi lấy bát.
Cất bộ đồ dùng cho tiệc vào một chỗ riêng là việc làm một lần mà lần sau đỡ hẳn. Không phải lục tìm khắp tủ mỗi lần có khách.